Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn còn vang vọng trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Ngày 30/4 không chỉ là chiến thắng quân sự vĩ đại, mà sâu xa hơn, đó là chiến thắng của lòng yêu nước, của bản lĩnh dân tộc, của sức mạnh đại đoàn kết toàn dân và của khát vọng hòa bình, thống nhất cháy bỏng suốt chiều dài lịch sử dân tộc.
Có những ngày trong lịch sử không chỉ được ghi lại bằng con số thời gian, mà trở thành một phần thiêng liêng trong tâm thức dân tộc. Ngày 30/4 là một ngày như thế. Đó là ngày cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui chiến thắng; là ngày những đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn trong tiếng reo hò của hàng triệu người dân; là ngày lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ cũ và sự toàn thắng của chính nghĩa.
Chiến thắng ấy là kết tinh của biết bao hy sinh, gian khổ và mất mát. Hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Biết bao người mẹ tiễn con ra trận mà không có ngày trở về. Biết bao người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt. Biết bao gia đình phải chịu cảnh chia ly, đau thương để đổi lấy ngày đoàn tụ hôm nay.
Chính vì vậy, mỗi dịp tháng Tư lịch sử trở về, niềm tự hào dân tộc luôn đi cùng lòng biết ơn sâu sắc. Chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng lòng quả cảm và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.
Xe tăng quân Giải phóng băng qua cánh cổng sắt, tiến vào Dinh Độc lập, sào huyệt cuối cùng của quân địch, trưa 30/4/1975.
Ngày 30/4 cũng là minh chứng hùng hồn cho chân lý: không có gì quý hơn độc lập, tự do. Một dân tộc tuy nhỏ bé về diện tích, nhưng với ý chí sắt đá và khát vọng thống nhất mãnh liệt, đã làm nên chiến thắng vang dội, khiến cả thế giới phải khâm phục. Đó không chỉ là chiến thắng của Việt Nam mà còn là chiến thắng của công lý, của chính nghĩa, của những dân tộc yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới.
Việt Nam là dân tộc yêu hòa bình, nhưng hòa bình ấy không phải là sự cam chịu trước bất công, mà là hòa bình được bảo vệ bằng bản lĩnh, bằng chính nghĩa và bằng khát vọng độc lập dân tộc. Chính vì từng trải qua chiến tranh, Việt Nam càng hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình, càng trân trọng hơn tình hữu nghị, hợp tác và phát triển bền vững.
Kỷ niệm ngày 30/4 hôm nay không chỉ để nhìn lại quá khứ hào hùng, mà quan trọng hơn là để biến ký ức lịch sử thành sức mạnh tinh thần cho hiện tại và tương lai. Tự hào về chiến thắng không phải để ngủ quên trong vinh quang, mà để sống xứng đáng hơn với những hy sinh của cha anh; để tiếp tục xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh và hạnh phúc hơn.
Thế hệ cha anh đã giành độc lập và thống nhất bằng máu xương. Thế hệ hôm nay có trách nhiệm bảo vệ và phát triển đất nước bằng trí tuệ, bản lĩnh, kỷ cương và sáng tạo. Nếu trong chiến tranh, yêu nước là sẵn sàng cầm súng ra trận, thì trong hòa bình, yêu nước là học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, sống trung thực, trách nhiệm, chấp hành pháp luật, giữ gìn văn hóa dân tộc và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Ngày 30/4 cũng nhắc nhở chúng ta rằng, thống nhất đất nước không chỉ là thống nhất về lãnh thổ, mà còn phải tiếp tục củng cố sự thống nhất trong lòng người – thống nhất trong niềm tin, trong khát vọng phát triển, trong trách nhiệm công dân và trong ý chí xây dựng một Việt Nam hùng cường.
Trong bối cảnh thế giới đang chuyển động nhanh chóng với nhiều biến động phức tạp như cạnh tranh chiến lược toàn cầu, biến đổi khí hậu, chuyển đổi số, trí tuệ nhân tạo, an ninh mạng, an ninh năng lượng và những thách thức an ninh phi truyền thống, bản lĩnh Việt Nam càng cần được khẳng định mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một quốc gia muốn đứng vững phải có năng lực tự chủ. Một dân tộc muốn vươn lên phải có tầm nhìn chiến lược. Một đất nước muốn được tôn trọng phải biết kết hợp hài hòa giữa nội lực và ngoại lực, giữa sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại.
Từ một đất nước từng bị chiến tranh tàn phá nặng nề, Việt Nam hôm nay đã vươn mình mạnh mẽ, trở thành thành viên tích cực, có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế; là bạn, là đối tác tin cậy của nhiều quốc gia; là tiếng nói ngày càng có uy tín trong các diễn đàn khu vực và toàn cầu.
Thành tựu đó không chỉ đến từ đường lối đối ngoại đúng đắn, độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa, mà còn từ nền tảng văn hóa hòa hiếu, nhân nghĩa, bao dung và trọng nghĩa tình của dân tộc Việt Nam.
Một Việt Nam vươn lên trong kỷ nguyên mới phải là một Việt Nam biết đứng vững trên đôi chân của mình nhưng không khép mình trước thế giới; biết hội nhập sâu rộng nhưng không hòa tan; biết tiếp thu tri thức, công nghệ và nguồn lực quốc tế nhưng vẫn giữ vững bản lĩnh, bản sắc và lợi ích quốc gia, dân tộc.
Khát vọng Việt Nam hôm nay không chỉ là thoát nghèo hay vượt qua tụt hậu, mà là xây dựng một quốc gia phát triển, có thu nhập cao, có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; con người sáng tạo, nhân ái, trách nhiệm; vị thế ngày càng cao trong khu vực và trên thế giới.
Một Việt Nam hùng cường trước hết phải mạnh từ gốc – gốc văn hóa, gốc con người, gốc thể chế và gốc niềm tin xã hội. Tăng trưởng kinh tế rất quan trọng, nhưng không thể thay thế cho niềm tin của nhân dân. Công nghệ rất cần thiết, nhưng không thể thay thế cho đạo lý và nhân văn. Hội nhập rất quan trọng, nhưng chỉ bền vững khi đất nước giữ được bản sắc và năng lực tự chủ.
Vì vậy, khát vọng Việt Nam phải bắt đầu từ con người Việt Nam. Không thể có một đất nước hùng cường nếu thiếu những công dân có tri thức, kỹ năng, kỷ luật, lòng yêu nước, tinh thần sáng tạo và trách nhiệm xã hội. Không thể có một xã hội văn minh nếu thiếu văn hóa ứng xử trong gia đình, nhà trường, công sở, doanh nghiệp và cộng đồng.
Yêu nước hôm nay không chỉ là cảm xúc thiêng liêng trong những ngày lễ lớn, mà là hành động cụ thể mỗi ngày; là làm tốt công việc của mình, sống trung thực, tử tế, trách nhiệm; là bảo vệ môi trường, giữ gìn văn hóa, lan tỏa điều đúng và đấu tranh với cái sai; là góp phần xây dựng cộng đồng ngày càng bình yên, văn minh và phát triển.
Ngày 30/4 vì thế không chỉ là ngày của lịch sử dân tộc, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho khát vọng Việt Nam trong thời đại mới. Điểm tựa ấy giúp chúng ta tự hào mà không tự mãn, biết ơn mà không dừng lại, hội nhập mà không đánh mất mình, phát triển mà không xa rời cội nguồn.
Tri ân sâu sắc nhất đối với ngày toàn thắng không chỉ là tưởng nhớ chiến công của quá khứ, mà là làm cho Tổ quốc thống nhất ấy ngày càng giàu mạnh, nhân văn, văn minh và hạnh phúc hơn.
Từ ngày toàn thắng đến hôm nay là hành trình tiếp nối của bản lĩnh dân tộc. Hành trình ấy bắt đầu từ ý chí độc lập, tự do và thống nhất; được nâng đỡ bởi văn hóa yêu nước và đại đoàn kết toàn dân; hôm nay đang được tiếp nối bằng khát vọng xây dựng một Việt Nam phồn vinh, có bản sắc, trách nhiệm và vị thế xứng đáng trong cộng đồng quốc tế.
Ngày 30/4 mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của niềm tin, của ý chí và của khát vọng Việt Nam. Đó là điểm tựa để dân tộc ta vững bước đi tới tương lai bằng chính sức mạnh của mình, bằng trách nhiệm của mỗi người dân và bằng niềm tin son sắt vào con đường phát triển của đất nước./.